๑۩۞۩๑ ♥(¯`•▒»¦ηЋǿċ_ßµị_¦«▒• ´¯)♥๑۩۞۩๑

—»™ †...—Thäñh—...†™« —
 
IndexIndex  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Chuong4- Ham va chuong trinh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 45
Join date : 11/12/2010
Age : 25
Đến từ : Ha Noi

Bài gửiTiêu đề: Chuong4- Ham va chuong trinh   Thu Dec 16, 2010 1:51 pm

CHƯƠNG 4
HÀM VÀ CHƯƠNG TRÌNH

Con trỏ và số học địa chỉ
Hàm
Đệ qui
Tổ chức chương trình

I. CON TRỎ VÀ SỐ HỌC ĐỊA CHỈ
Trước khi bàn về hàm và chương trình, trong phần này chúng ta sẽ nói về một loại biến mới gọi là con trỏ, ý nghĩa, công dụng và sử dụng nó như thế nào. Biến con trỏ là một đặc trưng mạnh của C++, nó cho phép chúng ta thâm nhập trực tiếp vào bộ nhớ để xử lý các bài toán khó bằng chỉ vài câu lệnh đơn giản của chương trình. Điều này cũng góp phần làm cho C++ trở thành ngôn ngữ gần gũi với các ngôn ngữ cấp thấp như hợp ngữ. Tuy nhiên, vì tính đơn giản, ngắn gọn nên việc sử dụng con trỏ đòi hỏi tính cẩn thận cao và giàu kinh nghiệm của người lập trình.
1. Địa chỉ, phép toán &
Mọi chương trình trước khi chạy đều phải bố trí các biến do NSD khai báo vào đâu đó trong bộ nhớ. Để tạo điều kiện truy nhập dễ dàng trở lại các biến này, bộ nhớ được đánh số, mỗi byte sẽ được ứng với một số nguyên, được gọi là địa chỉ của byte đó từ 0 đến hết bộ nhớ. Từ đó, mỗi biến (với tên biến) được gắn với một số nguyên là địa chỉ của byte đầu tiên mà biến đó được phân phối. Số lượng các byte phân phối cho biến là khác nhau (nhưng đặt liền nhau từ thấp đến cao) tuỳ thuộc kiểu dữ liệu của biến (và tuỳ thuộc vào quan niệm của từng NNLT), tuy nhiên chỉ cần biết tên biến hoặc địa chỉ của biến ta có thể đọc/viết dữ liệu vào/ra các biến đó. Từ đó ngoài việc thông qua tên biến chúng ta còn có thể thông qua địa chỉ của chúng để truy nhập vào nội dung. Tóm lại biến, ô nhớ và địa chỉ có quan hệ khăng khít với nhau. C++ cung cấp một toán tử một ngôi & để lấy địa chỉ của các biến (ngoại trừ biến mảng và xâu kí tự). Nếu x là một biến thì &x là địa chỉ của x. Từ đó câu lệnh sau cho ta biết x được bố trí ở đâu trong bộ nhớ:
int x ;
cout << &x ; // địa chỉ sẽ được hiện dưới dạng cơ số 16. Ví dụ 0xfff4
Đối với biến kiểu mảng, thì tên mảng chính là địa chỉ của mảng, do đó không cần dùng đến toán tử &. Ví dụ địa chỉ của mảng a chính là a (không phải &a). Mặt khác địa chỉ của mảng a cũng chính là địa chỉ của byte đầu tiên mà mảng a chiếm và nó cũng chính là địa chỉ của phần tử đầu tiên của mảng a. Do vậy địa chỉ của mảng a là địa chỉ của phần tử a[0] tức &a[0]. Tóm lại, địa chỉ của mảng a là a hoặc &a[0].
Tóm lại, cần nhớ:
int x; // khai báo biến nguyên x
long y; // khai báo biến nguyên dài y
cout << &x << &y; // in địa chỉ các biến x, y
char s[9]; // khai báo mảng kí tự s
cout << a; // in địa chỉ mảng s
cout << &a[0]; // in địa chỉ mảng s (tức địa chỉ s[0])
cout << &a[2]; // in địa chỉ kí tự s[2]

Hình vẽ sau đây minh hoạ một vài biến và địa chỉ của nó trong bộ nhớ.


200 201 500 501 502 503 650 651 … … 658
1 2 4 3 2 1 H E L L O \0
x y s
Biến x chiếm 2 byte nhớ, có địa chỉ là 200, biến y có địa chỉ là 500 và chiếm 4 byte nhớ. Xâu s chiếm 9 byte nhớ tại địa chỉ 650. Các byte nhớ của một biến là liền nhau.

Các phép toán liên quan đến địa chỉ được gọi là số học địa chỉ. Tuy nhiên, chúng ta vẫn không được phép thao tác trực tiếp trên các địa chỉ như đặt biến vào địa chỉ này hay khác (công việc này do chương trình dịch đảm nhiệm), hay việc cộng, trừ hai địa chỉ với nhau là vô nghĩa … Các thao tác được phép trên địa chỉ vẫn phải thông qua các biến trung gian chứa địa chỉ, được gọi là biến con trỏ.
2. Con trỏ
a. Ý nghĩa
 Con trỏ là một biến chứa địa chỉ của biến khác. Nếu p là con trỏ chứa địa chỉ của biến x ta gọi p trỏ tới x và x được trỏ bởi p. Thông qua con trỏ ta có thể làm việc được với nội dung của những ô nhớ mà p trỏ đến.
 Để con trỏ p trỏ tới x ta phải gán địa chỉ của x cho p.
 Để làm việc với địa chỉ của các biến cần phải thông qua các biến con trỏ trỏ đến biến đó.
b. Khai báo biến con trỏ
<kiểu được trỏ> <*tên biến> ;
Địa chỉ của một biến là địa chỉ byte nhớ đầu tiên của biến đó. Vì vậy để lấy được nội dung của biến, con trỏ phải biết được số byte của biến, tức kiểu của biến mà con trỏ sẽ trỏ tới. Kiểu này cũng được gọi là kiểu của con trỏ. Như vậy khai báo biến con trỏ cũng giống như khai báo một biến thường ngoại trừ cần thêm dấu * trước tên biến (hoặc sau tên kiểu). Ví dụ:
int *p ; // khai báo biến p là biến con trỏ trỏ đến kiểu dữ liệu nguyên.
float *q, *r ; // hai con trỏ thực q và r.
c. Sử dụng con trỏ, phép toán *
• Để con trỏ p trỏ đến biến x ta phải dùng phép gán p = địa chỉ của x.
 Nếu x không phải là mảng ta viết: p = &x.
 Nếu x là mảng ta viết: p = x hoặc p = &x[0].
• Không gán p cho một hằng địa chỉ cụ thể. Ví dụ viết p = 200 là sai.
• Phép toán * cho phép lấy nội dung nơi p trỏ đến, ví dụ để gán nội dung nơi p trỏ đến cho biến f ta viết f = *p.
• & và * là 2 phép toán ngược nhau. Cụ thể nếu p = &x thì x = *p. Từ đó nếu p trỏ đến x thì bất kỳ nơi nào xuất hiện x đều có thể thay được bởi *p và ngược lại.
Ví dụ 1 :
int i, j ; // khai báo 2 biến nguyên i, j
int *p, *q ; // khai báo 2 con trỏ nguyên p, q
p = &i; // cho p trỏ tới i
q = &j; // cho q trỏ tới j
cout << &i ; // hỏi địa chỉ biến i
cout << q ; // hỏi địa chỉ biến j (thông qua q)
i = 2; // gán i bằng 2
*q = 5; // gán j bằng 5 (thông qua q)
i++ ; cout << i ; // tăng i và hỏi i, i = 3
(*q)++ ; cout << j ; // tăng j (thông qua q) và hỏi j, j = 6
(*p) = (*q) * 2 + 1; // gán lại i (thông qua p)
cout << i ; // 13
Qua ví dụ trên ta thấy mọi thao tác với i là tương đương với *p, với j là tương đương với *q và ngược lại.
3. Các phép toán với con trỏ
Trên đây ta đã trình bày về 2 phép toán một ngôi liên quan đến địa chỉ và con trỏ là & và *. Phần này chúng ta tiếp tục xét với các phép toán khác làm việc với con trỏ.
a. Phép toán gán
 Gán con trỏ với địa chỉ một biến: p = &x ;
 Gán con trỏ với con trỏ khác: p = q ; (sau phép toán gán này p, q chứa cùng một địa chỉ, cùng trỏ đến một nơi).
Ví dụ 2 :
int i = 10 ; // khai báo và khởi tạo biến i = 10
int *p, *q, *r ; // khai báo 3 con trỏ nguyên p, q, r
p = q = r = &i ; // cùng trỏ tới i
*p = q**q + 2**r + 1 ; // i = 10*10 + 2*10 + 1
cout << i ; // 121
b. Phép toán tăng giảm địa chỉ
p  n: con trỏ trỏ đến thành phần thứ n sau (trước) p.
Một đơn vị tăng giảm của con trỏ bằng kích thước của biến được trỏ. Ví dụ giả sử p là con trỏ nguyên (2 byte) đang trỏ đến địa chỉ 200 thì p+1 là con trỏ trỏ đến địa chỉ 202. Tương tự, p + 5 là con trỏ trỏ đến địa chỉ 210. p  3 chứa địa chỉ 194.

194 195 196 197 198 199 200 201 202 203204205206207208209210211_p-3p-2p-1pp+1p+2p+4p+4p
p  3 p p + 1

Như vậy, phép toán tăng, giảm con trỏ cho phép làm việc thuận lợi trên mảng. Nếu con trỏ đang trỏ đến mảng (tức đang chứa địa chỉ đầu tiên của mảng), việc tăng con trỏ lên 1 đơn vị sẽ dịch chuyển con trỏ trỏ đến phần tử thứ hai, … Từ đó ta có thể cho con trỏ chạy từ đầu đến cuối mảng bằng cách tăng con trỏ lên từng đơn vị như trong câu lệnh for dưới đây.
Ví dụ 3 :
int a[100] = { 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7 }, *p, *q;
p = a; cout << *p ; // cho p trỏ đến mảng a, *p = a[0] = 1
p += 5; cout << *p ; // *p = a[5] = 6 ;
q = p - 4 ; cout << *q ; // q = a[1] = 2 ;
for (int i=0; i<100; i++) cout << *(p+i) ; // in toàn bộ mảng a
c. Phép toán tự tăng giảm
p++, p--, ++p, --p: tương tự p+1 và p-1, có chú ý đến tăng (giảm) trước, sau.
Ví dụ 4 : Ví dụ sau minh hoạ kết quả kết hợp phép tự tăng giảm với lấy giá trị nơi con trỏ trỏ đến. a là một mảng gồm 2 số, p là con trỏ trỏ đến mảng a. Các lệnh dưới đây được qui ước là độc lập với nhau (tức lệnh sau không bị ảnh hưởng bởi lệnh trước, đối với mỗi lệnh p luôn luôn trỏ đến phần tử đầu (a[0]) của a.
int a[2] = {3, 7}, *p = a;
(*p)++ ; // tăng (sau) giá trị nơi p trỏ  tăng a[0] thành 4
++(*p) ; // tăng (trước) giá trị nơi p trỏ  tăng a[0] thành 4
*(p++) ; // lấy giá trị nơi p trỏ (3) và tăng trỏ p (tăng sau), p  a[1]
*(++p) ; // tăng trỏ p (tăng trước), p  a[1] và lấy giá trị nơi p trỏ (7)
Chú ý:
• Phân biệt p+1 và p++ (hoặc ++p):
• p+1 được xem như một con trỏ khác với p. p+1 trỏ đến phần tử sau p.
• p++ là con trỏ p nhưng trỏ đến phần tử khác. p++ trỏ đến phần tử đứng sau phần tử p trỏ đến ban đầu.
• Phân biệt *(p++) và *(++p):
Các phép toán tự tăng giảm cũng là một ngôi, mức ưu tiên của chúng là cao hơn các phép toán hai ngôi khác và cao hơn phép lấy giá trị (*). Cụ thể:
*p++  *(p++)
*++p  *(++p)
++*p  ++(*p)
Cũng giống các biến nguyên việc kết hợp các phép toán này với nhau rất dễ gây nhầm lẫn, do vậy cần sử dụng cặp dấu ngoặc để qui định trình tự tính toán.
d. Hiệu của 2 con trỏ
Phép toán này chỉ thực hiện được khi p và q là 2 con trỏ cùng trỏ đến các phần tử của một dãy dữ liệu nào đó trong bộ nhớ (ví dụ cùng trỏ đến 1 mảng dữ liệu). Khi đó hiệu p - q là số thành phần giữa p và q (chú ý p - q không phải là hiệu của 2 địa chỉ mà là số thành phần giữa p và q).
Ví dụ: giả sử p và q là 2 con trỏ nguyên, p có địa chỉ 200 và q có địa chỉ 208. Khi đó p - q = 4 và q - p = 4 (4 là số thành phần nguyên từ địa chỉ 200 đến 208).
e. Phép toán so sánh
Các phép toán so sánh cũng được áp dụng đối với con trỏ, thực chất là so sánh giữa địa chỉ của hai nơi được trỏ bởi các con trỏ này. Thông thường các phép so sánh <, <=, >, >= chỉ áp dụng cho hai con trỏ trỏ đến phần tử của cùng một mảng dữ liệu nào đó. Thực chất của phép so sánh này chính là so sánh chỉ số của 2 phần tử được trỏ bởi 2 con trỏ đó.
Ví dụ 5 :
float a[100], *p, *q ;
p = a ; // p trỏ đến mảng (tức p trỏ đến a[0])
q = &a[3] ; // q trỏ đến phần tử thứ 3 (a[3]) của mảng
cout << (p < q) ; // 1
cout << (p + 3 == q) ; // 1
cout << (p > q - 1) ; // 0
cout << (p >= q - 2) ; // 0
for (p=a ; p < a+100; p++) cout << *p ; // in toàn bộ mảng a
4. Cấp phát động, toán tử cấp phát, thu hồi new, delete
Khi tiến hành chạy chương trình, chương trình dịch sẽ bố trí các ô nhớ cụ thể cho các biến được khai báo trong chương trình. Vị trí cũng như số lượng các ô nhớ này tồn tại và cố định trong suốt thời gian chạy chương trình, chúng xem như đã bị chiếm dụng và sẽ không được sử dụng vào mục đích khác và chỉ được giải phóng sau khi chấm dứt chương trình. Việc phân bổ bộ nhớ như vậy được gọi là cấp phát tĩnh (vì được cấp sẵn trước khi chạy chương trình và không thể thay đổi tăng, giảm kích thước hoặc vị trí trong suốt quá trình chạy chương trình). Ví dụ nếu ta khai báo một mảng nguyên chứa 1000 số thì trong bộ nhớ sẽ có một vùng nhớ liên tục 2000 bytes để chứa dữ liệu của mảng này. Khi đó dù trong chương trình ta chỉ nhập vào mảng và làm việc với một vài số thì phần mảng rỗi còn lại vẫn không được sử dụng vào việc khác. Đây là hạn chế thứ nhất của kiểu mảng. Ở một hướng khác, một lần nào đó chạy chương trình ta lại cần làm việc với hơn 1000 số nguyên. Khi đó vùng nhớ mà chương trình dịch đã dành cho mảng là không đủ để sử dụng. Đây chính là hạn chế thứ hai của mảng được khai báo trước.
Khắc phục các hạn chế trên của kiểu mảng, bây giờ chúng ta sẽ không khai báo (bố trí) trước mảng dữ liệu với kích thước cố định như vậy. Kích thước cụ thể sẽ được cấp phát trong quá trình chạy chương trình theo đúng yêu cầu của NSD. Nhờ vậy chúng ta có đủ số ô nhớ để làm việc mà vẫn tiết kiệm được bộ nhớ, và khi không dùng nữa ta có thể thu hồi (còn gọi là giải phóng) số ô nhớ này để chương trình sử dụng vào việc khác. Hai công việc cấp phát và thu hồi này được thực hiện thông qua các toán tử new, delete và con trỏ p. Thông qua p ta có thể làm việc với bất kỳ địa chỉ nào của vùng được cấp phát. Cách thức bố trí bộ nhớ như thế này được gọi là cấp phát động. Sau đây là cú pháp của câu lệnh new.
p = new <kiểu> ; // cấp phát 1 phần tử
p = new <kiểu>[n] ; // cấp phát n phần tử
Ví dụ:
int *p ;
p = new int ; // cấp phát vùng nhớ chứa được 1 số nguyên
p = float int[100] ; // cấp phát vùng nhớ chứa được 100 số thực
Khi gặp toán tử new, chương trình sẽ tìm trong bộ nhớ một lượng ô nhớ còn rỗi và liên tục với số lượng đủ theo yêu cầu và cho p trỏ đến địa chỉ (byte đầu tiên) của vùng nhớ này. Nếu không có vùng nhớ với số lượng như vậy thì việc cấp phát là thất bại và p = NULL (NULL là một địa chỉ rỗng, không xác định). Do vậy ta có thể kiểm tra việc cấp phát có thành công hay không thông qua kiểm tra con trỏ p bằng hay khác NULL. Ví dụ:
float *p ;
int n ;
cout << "Số lượng cần cấp phát = "; cin >> n;
p = new double[n];
if (p == NULL) {
cout << "Không đủ bộ nhớ" ;
exit(0) ;
}
Ghi chú: lệnh exit(0) cho phép thoát khỏi chương trình, để sử dụng lệnh này cần khai báo file tiêu đề <process.h>.
Để giải phóng bộ nhớ đã cấp phát cho một biến (khi không cần sử dụng nữa) ta sử dụng câu lệnh delete.
delete p ; // p là con trỏ được sử dụng trong new
và để giải phóng toàn bộ mảng được cấp pháp thông qua con trỏ p ta dùng câu lệnh:
delete[] p ; // p là con trỏ trỏ đến mảng
Dưới đây là ví dụ sử dụng tổng hợp các phép toán trên con trỏ.
Ví dụ 1 : Nhập dãy số (không dùng mảng). Sắp xếp và in ra màn hình.
Trong ví dụ này chương trình xin cấp phát bộ nhớ đủ chứa n số nguyên và được trỏ bởi con trỏ head. Khi đó địa chỉ của số nguyên đầu tiên và cuối cùng sẽ là head và head+n-1. p và q là 2 con trỏ chạy trên dãy số này, so sánh và đổi nội dung của các số này với nhau để sắp thành dãy tăng dần và cuối cùng in kết quả.
main()
{
int *head, *p, *q, n, tam; // head trỏ đến (đánh dấu) đầu dãy
cout << "Cho biết số số hạng của dãy: "); cin >> n ;
head = new int[n] ; // cấp phát bộ nhớ chứa n số nguyên
for (p=head; p<head+n; p++) // nhập dãy
{
cout << "So thu " << p-head+1 << ": " ; cin >> *p ;
}
for (p=head; p<head+n-1; p++) // sắp xếp
for (q=p+1; q<head+n; q++)
if (*q < *p) { tam = *p; *p = *q; *q = tam; } // đổi chỗ
for (p=head; p<head+n; p++) cout << *p ; // in kết quả
}
5. Con trỏ và mảng, xâu kí tự
a. Con trỏ và mảng 1 chiều
Việc cho con trỏ trỏ đến mảng cũng tương tự trỏ đến các biến khác, tức gán địa chỉ của mảng (chính là tên mảng) cho con trỏ. Chú ý rằng địa chỉ của mảng cũng là địa chỉ của thành phần thứ 0 nên a+i sẽ là địa chỉ thành phần thứ i của mảng. Tương tự, nếu p trỏ đến mảng a thì p+i là địa chỉ thành phần thứ i của mảng a và do đó *(p+i) = a[i] = *(a+i).
Chú ý khi viết *(p+1) = *(a+1) ta thấy vai trò của p và a trong biểu thức này là như nhau, cùng truy cập đến giá trị của phần tử a[1]. Tuy nhiên khi viết *(p++) thì lại khác với *(a++), cụ thể viết p++ là hợp lệ còn a++ là không được phép. Lý do là tuy p và a cùng thể hiện địa chỉ của mảng a nhưng p thực sự là một biến, nó có thể thay đổi được giá trị còn a là một hằng, giá trị không được phép thay đổi. Ví dụ viết x = 3 và sau đó có thể tăng x bởi x++ nhưng không thể viết x = 3++.
Ví dụ 1 : In toàn bộ mảng thông qua con trỏ.
int a[5] = {1,2,3,4,5}, *p, i;
1: p = a; for (i=1; i<=5; i++) cout << *(p+i); // p không thay đổi
hoặc:
2: for (p=a; p<=a+4; p++) cout << *p ; // thay đổi p
Trong phương án 1, con trỏ p không thay đổi trong suốt quá trình làm việc của lệnh for, để truy nhập đến phần tử thứ i của mảng a ta sử dụng cú pháp *(p+i).
Đối với phương án 2 con trỏ sẽ dịch chuyển dọc theo mảng a bắt đầu từ địa chỉ a (phần tử đầu tiên) đến phần tử cuối cùng. Tại bước thứ i, p sẽ trỏ vào phần tử a[i], do đó ta chỉ cần in giá trị *p. Để kiểm tra khi nào p đạt đến phần tử cuối cùng, ta có thể so sánh p với địa chỉ cuối mảng chính là địa chỉ đầu mảng cộng thêm số phần tử trong a và trừ 1 (tức a+4 trong ví dụ trên).
b. Con trỏ và xâu kí tự
Một con trỏ kí tự có thể xem như một biến xâu kí tự, trong đó xâu chính là tất cả các kí tự kể từ byte con trỏ trỏ đến cho đến byte '\0' gặp đầu tiên. Vì vậy ta có thể khai báo các xâu dưới dạng con trỏ kí tự như sau.
char *s ;
char *s = "Hello" ;
Các hàm trên xâu vẫn được sử dụng như khi ta khai báo nó dưới dạng mảng kí tự. Ngoài ra khác với mảng kí tự, ta được phép sử dụng phép gán cho 2 xâu dưới dạng con trỏ, ví dụ:
char *s, *t = "Tin học" ; s = t; // thay cho hàm strcpy(s, t) ;
Thực chất phép gán trên chỉ là gán 2 con trỏ với nhau, nó cho phép s bây giờ cũng được trỏ đến nơi mà t trỏ (tức dãy kí tự "Tin học" đã bố trí sẵn trong bộ nhớ)
Khi khai báo xâu dạng con trỏ nó vẫn chưa có bộ nhớ cụ thể, vì vậy thông thường kèm theo khai báo ta cần phải xin cấp phát bộ nhớ cho xâu với độ dài cần thiết. Ví dụ:
char *s = new char[30], *t ;
strcpy(s, "Hello") ; // trong trường hợp này không cần cấp phát bộ
t = s ; // nhớ cho t vì t và s cùng sử dụng chung vùng nhớ
nhưng:
char *s = new char[30], *t ;
strcpy(s, "Hello") ;
t = new char[30]; // trong trường hợp này phải cấp bộ nhớ cho t vì
strcpy(t, s) ; // có chỗ để strcpy sao chép sang nội dung của s.
c. Con trỏ và mảng hai chiều
Để dễ hiểu việc sử dụng con trỏ trỏ đến mảng hai chiều, chúng ta nhắc lại về mảng 2 chiều thông qua ví dụ. Giả sử ta có khai báo:
float a[2][3], *p;
khi đó a được bố trí trong bộ nhớ như là một dãy 6 phần tử float như sau


a a+1
tuy nhiên a không được xem là mảng 1 chiều với 6 phần tử mà được quan niệm như mảng một chiều gồm 2 phần tử, mỗi phần tử là 1 bộ 3 số thực. Do đó địa chỉ của mảng a chính là địa chỉ của phần tử đầu tiên a[0][0], và a+1 không phải là địa chỉ của phần tử tiếp theo a[0][1] mà là địa chỉ của phần tử a[1][0]. Nói cách khác a+1 cũng là tăng địa chỉ của a lên một thành phần, nhưng 1 thành phần ở đây được hiểu là toàn bộ một dòng của mảng.
Mặt khác, việc lấy địa chỉ của từng phần tử (float) trong a thường là không chính xác. Ví dụ: viết &a[i][j] (địa chỉ của phần tử dòng i cột j) là được đối với mảng nguyên nhưng lại không đúng đối với mảng thực.
Từ các thảo luận trên, phép gán p = a là dễ gây nhầm lẫn vì p là con trỏ float còn a là địa chỉ mảng (1 chiều). Do vậy trước khi gán ta cần ép kiểu của a về kiểu float. Tóm lại cách gán địa chỉ của a cho con trỏ p được thực hiện như sau:
Cách sai:
p = a ; // sai vì khác kiểu
Các cách đúng:
p = (float*)a; // ép kiểu của a về con trỏ float (cũng là kiểu của p)
p = a[0]; // gán với địa chỉ của mảng a[0]
p = &a[0][0]; // gán với địa chỉ số thực đầu tiên trong a
trong đó cách dùng p = (float*)a; là trực quan và đúng trong mọi trường hợp nên được dùng thông dụng hơn cả.
Sau khi gán a cho p (p là con trỏ thực), việc tăng giảm p chính là dịch chuyển con trỏ trên từng phần tử (thực) của a. Tức:
p trỏ tới a[0][0]
p+1 trỏ tới a[0][1]
p+2 trỏ tới a[0][2]
p+3 trỏ tới a[1][0]
p+4 trỏ tới a[1][1]
p+5 trỏ tới a[1][2]
Tổng quát, đối với mảng m x n phần tử:
p + i*n + j trỏ tới a[i][j] hoặc a[i][j] = *(p + i*n + j)
Từ đó để truy nhập đến phần tử a[i][j] thông qua con trỏ p ta nên sử dụng cách viết sau:
p = (float*)a;
cin >> *(p+i*n+j) ; // nhập cho a[i][j]
cout << *(p+i*n+j); // in a[i][j]
Ví dụ sau đây cho phép nhập và in một mảng 2 chiều m*n (m dòng, n cột) thông qua con trỏ p. Nhập liên tiếp m*n số vào mảng và in thành ma trận m dòng, n cột.
main()
{
clrscr();
float a[m][n], *p;
int i, j;
p = (float*) a;
for (i=0; i<m*n; i++) cin >> *(p+i); // nhập như dãy mxn phần tử
*(p+2*n+3) = 100; *(p+4*n) = 100; // gán a[2,3] = a[4][0] = 100
for (i=0; i<m; i++) // in lại dưới dạng ma trận
{
for (j=0; j<n; j++) cout << *(p+i*n+j);
cout << endl;
}
getch();
}
Chú ý: việc lấy địa chỉ phần tử a[i][j] của mảng thực a là không chính xác. Tức: viết p = &a[i][j] có thể dẫn đến kết quả sai.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://laithanh.forumvi.com
 
Chuong4- Ham va chuong trinh
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Những giọt tình long lanh
» Tiệc mừng Tân Gia - bạn Lương 12C1
» [ĐBCB] Phỏng vấn BIGBANG trên tạp chí SPUR {Ấn bản tháng 8}
» [23/5/15][News] "Happy Together 3" với sự tham gia của BIGBANG có tỷ suất xem đài thấp nhất trong lịch sử?
» [26/5/15][News] PD của Running Man chia sẻ về buổi ghi hình cùng BIGBANG

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
๑۩۞۩๑ ♥(¯`•▒»¦ηЋǿċ_ßµị_¦«▒• ´¯)♥๑۩۞۩๑  :: Lập trình-
Chuyển đến